Trong thế giới game, ranh giới giữa đồ họa 2D và 3D thường rất rõ ràng, nhưng game 2.5D lại tồn tại như một vùng giao thoa độc đáo, tạo nên những trải nghiệm thị giác khác biệt. Mặc dù ý nghĩa chính xác của “2.5D” có thể thay đổi tùy theo từng tựa game, nhưng có một số đặc điểm chung nhất định giúp chúng nổi bật và trở thành một phần không thể thiếu trong lịch sử phát triển của ngành công nghiệp game. Bài viết này sẽ đi sâu phân tích khái niệm game 2.5D, cách chúng kết hợp các yếu tố 2D và 3D, và tầm quan trọng của chúng trong việc định hình các phong cách đồ họa và thể loại game.
Game 2.5D không đơn thuần là một khái niệm kỹ thuật khô khan mà còn là minh chứng cho sự sáng tạo không ngừng của các nhà phát triển, giúp dung hòa sức hút hoài cổ của đồ họa 2D với những tiến bộ mạnh mẽ của công nghệ 3D. Từ những kỹ thuật thô sơ đầu tiên nhằm vượt qua giới hạn phần cứng đến những phong cách nghệ thuật độc đáo ngày nay, game 2.5D đã và đang tiếp tục mang lại những trải nghiệm chơi game mới lạ và sâu sắc cho cộng đồng game thủ Việt Nam và toàn cầu.
Game 2.5D: Sự Pha Trộn Giữa Đồ Họa 2D và 3D
Mặc dù tên gọi “2.5D” có thể gợi ý về “nửa chiều”, nhưng trong ngữ cảnh của trò chơi điện tử, nó không liên quan đến các khái niệm fractal hay kích thước phân số. Thay vào đó, 2.5D dùng để chỉ bất kỳ sự kết hợp nào giữa các yếu tố 2D và 3D tạo nên phần trình bày hình ảnh của một tựa game. Điều này có thể bao gồm việc hiển thị các nhân vật dạng sprite 2D trên môi trường 3D, hoặc sử dụng đồ họa 3D cho lối chơi giới hạn trong không gian 2D. Về cơ bản, nếu hình ảnh của một trò chơi không hoàn toàn là 2D hay 3D (không tính HUD hoặc các yếu tố UI khác), nó có thể được coi là 2.5D.
Ý nghĩa chính xác của “2.5D” vẫn là một chủ đề gây tranh cãi trong cộng đồng game thủ. Trong nhiều năm, thuật ngữ này đã phát triển để bao gồm nhiều định nghĩa khác nhau, tất cả đều còn phù hợp với các tựa game hiện đại. Vì vậy, để làm rõ một trong những phân loại game phức tạp nhất, chúng ta sẽ cùng khám phá tất cả các khía cạnh của 2.5D.
2.5D Trong Phong Cách Đồ Họa: Nơi Nghệ Thuật Kết Nối
Các hệ máy console đời đầu như PlayStation 1 (PS1) là nơi sản sinh ra những ví dụ đầu tiên về game 2.5D. Các tựa game kinh dị sinh tồn trên PS1 như Resident Evil và các game JRPG như Final Fantasy VII thường sử dụng các bối cảnh dựng sẵn (pre-rendered backgrounds) – tức là những hình ảnh 2D tĩnh được tạo ra từ các mô hình 3D chi tiết – thay vì môi trường 3D hoàn chỉnh. Kỹ thuật này giúp các nhà phát triển vượt qua giới hạn phần cứng của console và hiển thị đồ họa chi tiết hơn so với khả năng thông thường. Mặc dù là phông nền 2D, chúng vẫn mô phỏng môi trường 3D và cho phép di chuyển tự do trong không gian ba chiều, khiến người chơi đôi khi khó nhận ra đâu là bối cảnh dựng sẵn.
Dinh thự Spencer từ Resident Evil, một ví dụ điển hình về đồ họa 2.5D sử dụng bối cảnh dựng sẵn trên PS1.
Hầu hết các game 2.5D khác kết hợp các sprite 2D với môi trường 3D để tạo ra hình ảnh nhân vật và vật thể có vẻ phẳng về mặt phong cách. Kỹ thuật hình ảnh này đã được áp dụng rộng rãi trên nhiều tựa game và phong cách nghệ thuật khác nhau, từ các nhân vật “cắt giấy” độc đáo trong series Paper Mario cho đến nghệ thuật pixel ấn tượng được phổ biến bởi Octopath Traveler.
Các tựa game JRPG như Grandia và Xenogears đã tận dụng khả năng của PS1 trong việc hiển thị môi trường 3D đồng thời giữ lại các sprite 2D. Quyết định sử dụng sprite thay vì mô hình nhân vật 3D chủ yếu là do giới hạn phần cứng – tương tự như các bối cảnh dựng sẵn trong các game PS1 khác. Tuy nhiên, điều này cũng mang lại cho các trò chơi này một phong cách độc đáo vượt thời gian, pha trộn chiều sâu nhập vai của thế giới 3D với nét quyến rũ hoài cổ của các sprite 2D gợi nhớ về kỷ nguyên 16-bit.
Nhân vật Fei Fong Wong trong Xenogears, một game JRPG kinh điển với nhân vật 2D trên nền môi trường 3D.
Gần đây, phong cách 2.5D dựa trên sprite đã trở lại mạnh mẽ thông qua các tựa game HD-2D như Octopath Traveler, Triangle Strategy và các bản làm lại hiện đại của các JRPG kinh điển như Dragon Quest: HD-2D Remake và Star Ocean: The Second Story R. Các tựa game HD-2D sử dụng một sự kết hợp tương tự giữa các sprite nhân vật pixel và môi trường 3D, nhưng chúng nâng cao phong cách 2.5D cổ điển bằng các chi tiết texture và hiệu ứng đổ bóng động mà chỉ các game hiện đại mới có thể cung cấp. Đây là sự pha trộn tuyệt đẹp giữa hiện thực và hoài niệm retro mà không phong cách nghệ thuật nào khác có thể sánh được.
Một cảnh teaser của Dragon Quest HD-2D Remake, thể hiện sự kết hợp tinh tế giữa pixel art và môi trường 3D hiện đại.
Không phải mọi game 2.5D đều có cách trình bày giống nhau, và nhiều trò chơi đã phá vỡ khuôn mẫu với phong cách nghệ thuật sáng tạo riêng. Không giống các game 2.5D khác, Dave the Diver không tuân theo bất kỳ quy tắc nghiêm ngặt nào để xác định yếu tố nào được trình bày dưới dạng 2D và 3D. Hầu hết các nhân vật và đoạn cắt cảnh được hoạt hình bằng sprite 2D đầy cảm xúc, và các bối cảnh của trò chơi chủ yếu được dựng 3D. Tuy nhiên, giống như lối chơi đa thể loại và cốt truyện luôn bất ngờ, phần trình bày còn lại của Dave the Diver là một dòng chảy bất tận của những điều bất ngờ, hòa quyện với nhau một cách đáng kinh ngạc. Một khoảnh khắc, bạn có thể đang bắn cá pixel, khoảnh khắc tiếp theo bạn sẽ chiến đấu với một con cá mập được mô hình hóa thực tế, và bạn sẽ kết thúc cuộc phiêu lưu nhỏ của mình với một minigame nấu ăn 3D. Ở mỗi ngã rẽ, sự pha trộn rộng lớn của các phong cách nghệ thuật định hình Dave the Diver đảm bảo phần trình bày của trò chơi có thể bắt kịp với sự đa dạng dường như vô tận trong lối chơi của nó. Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa những ý tưởng sáng tạo và những khúc mắc bất ngờ mà chỉ một phong cách nghệ thuật 2.5D mới có thể làm được.
2.5D Trong Lối Chơi: Thể Loại Game Lâu Đời
Trước khi trở thành thuật ngữ cho các trò chơi kết hợp nghệ thuật 2D và 3D, “2.5D” dùng để chỉ các trò chơi được dựng hình 3D nhưng giới hạn chuyển động trong một mặt phẳng 2D. Nói cách khác, bất kỳ game platformer 2D nào có đồ họa 3D đều thuộc thể loại 2.5D.
Hầu hết các tựa game 2D với kinh phí lớn đều được xếp vào loại 2.5D. Điều này bao gồm các game platformer như Sonic Superstars và Super Mario Bros. Wonder, các game đối kháng như Street Fighter 6 và Mortal Kombat 1, cũng như các Metroidvania (hay “Search-Action” game) như Prince of Persia: The Lost Crown và Metroid Dread. Ngay cả những trò chơi nổi bật với đồ họa 2D cách điệu như Guilty Gear Strive và Dragon Ball FighterZ thường được tạo ra với các mô hình nhân vật và sân khấu hoàn toàn 3D.
Cảnh gameplay từ Super Mario Bros. Wonder, một ví dụ hiện đại về game 2.5D với đồ họa 3D nhưng lối chơi 2D.
Cần lưu ý rằng một số game 2D có thể bắt chước giao diện đồ họa 3D nhưng thường không được coi là game 2.5D. Các trò chơi với sprite dựng sẵn hoặc kỹ thuật số hóa, chẳng hạn như Donkey Kong Country và Mortal Kombat, có thể trông giống 3D thoạt nhìn. Tuy nhiên, giống như các bối cảnh dựng sẵn của PS1, những sprite này là các bản tạo lại 2D của mô hình 3D – hoặc diễn viên ngoài đời thực, trong trường hợp của Mortal Kombat. Điều này có nghĩa là các game platformer 2D này không thực sự chứa bất kỳ hình ảnh 3D nào và do đó không đủ điều kiện là 2.5D.
2.5D cũng có thể đề cập đến các trò chơi có đồ họa 2D mô phỏng góc nhìn 3D. Dạng game 2.5D này – còn được gọi là pseudo-3D (giả lập 3D) – có trước đồ họa 3D thực sự vài thập kỷ. Phong cách pseudo-3D lần đầu xuất hiện vào năm 1973 với Maze War, nhưng trở nên nổi bật hơn khi tái xuất hiện trong các game arcade thập niên 80 như Interceptor (mô phỏng không chiến), Pole Position (đua xe arcade hàng đầu) và Space Harrier (game bắn súng ray-shooter tốc độ cao). Không có game nào trong số này có mô hình 3D thực sự, thay vào đó chúng sử dụng sự kết hợp giữa các bối cảnh cuộn dọc và kỹ thuật co giãn sprite (sprite-scaling) để mô phỏng một góc nhìn 3D chuyển động.
Hệ thống giải trí Super Nintendo Entertainment System (SNES) đã cho phép một số trò chơi đạt được hiệu ứng pseudo-3D tương tự với kỹ thuật render “Mode 7”. Mode 7 hiển thị các bối cảnh 2D dưới dạng các mặt phẳng ngang có thể được co giãn, xoay và biến đổi bằng nhiều hiệu ứng hình ảnh khác nhau để mô phỏng một góc nhìn 3D. Các game đua xe SNES như Super Mario Kart và F-Zero nổi tiếng đã sử dụng Mode 7 cùng với cuộn dọc để tạo ra ảo ảnh di chuyển dọc theo trục z.
Ngay cả với định nghĩa rõ ràng về pseudo-3D, không phải mọi trò chơi đều nằm gọn trong danh mục này. Một quan niệm sai lầm phổ biến là Doom gốc là một game pseudo-3D, với nhiều người chơi tin rằng môi trường của nó được tạo ra bằng các tài sản 2D được thiết kế để bắt chước chiều sâu. Trên thực tế, trò chơi này có môi trường được dựng 3D và một dạng theo dõi trục z hạn chế. Doom vẫn được coi là game 2.5D do việc sử dụng kết hợp các sprite 2D và các màn chơi 3D, nhưng nó không đủ điều kiện là một game pseudo-3D.
Tuy nhiên, người tiền nhiệm trực tiếp của Doom – Wolfenstein 3D – lại phù hợp với định nghĩa pseudo-3D. Trong khi Doom sử dụng kỹ thuật render 3D để xây dựng các màn chơi, Wolfenstein 3D dựa vào một kỹ thuật hiển thị thay thế được gọi là “ray casting”. Với ray casting, các cấp độ được thiết kế dưới dạng bản đồ lưới 2D, mỗi ô lưới đại diện cho một không gian trống hoặc một bức tường rắn. Khi bạn di chuyển qua một màn chơi, trò chơi sẽ xác định những phần nào của môi trường cần render bằng cách sử dụng nhiều tia (mỗi tia cho một cột pixel màn hình) được gắn vào vị trí của nhân vật người chơi. Khi các tia phát hiện một bức tường, bức tường đó sẽ được hiển thị dưới dạng một texture dọc và được điều chỉnh kích thước dựa trên khoảng cách của nó từ người chơi. Sự mô phỏng 3D bị hạn chế này thiếu đi chiều sâu và chiều cao của một game 3D đúng nghĩa – ngay cả một game hạn chế như Doom – nhưng nó đã biến Wolfenstein 3D thành một tác phẩm kinh điển định hình thể loại.
Tầm Quan Trọng Của Game 2.5D Trong Lịch Sử Phát Triển Game
Sự phân biệt giữa game 2D, 3D và 2.5D là một điều cần thiết trong những ngày đầu của đồ họa 3D. Game 3D không chỉ nổi bật vì trông hiện đại hơn game 2D; chúng thường có cách điều khiển và cơ chế hoàn toàn khác. Các game platformer 3D như Super Mario 64, game đối kháng như Virtua Fighter và game hành động như Tomb Raider đều đánh dấu một sự thay đổi mạnh mẽ so với các tiền bối 2D của chúng. Những khác biệt này khiến nhiều người chơi xem các game 3D ban đầu và game 2D như những thể loại riêng biệt.
Tuy nhiên, không phải mọi game 3D đều tuân theo cùng một công thức, và nhãn “2.5D” ban đầu được tạo ra để phân loại các game 3D vẫn giữ nguyên các quy ước 2D. Các game như Klonoa: Door to Phantomile và series Street Fighter EX nổi bật vì đã bỏ qua các xu hướng và chuyển đổi thiết kế game cổ điển sang một chiều không gian mới.
Một cảnh gameplay từ Klonoa: Phantasy Reverie, tựa game 2.5D từng là cầu nối quan trọng trong giai đoạn chuyển đổi sang game 3D.
Ngày nay, khó có thể đánh giá hết được tầm quan trọng của game 2.5D, nhưng chúng là một phần quan trọng trong quá trình chuyển đổi của ngành công nghiệp sang game 3D. Vào thời điểm game 2D dường như đang dần lụi tàn, và hầu hết game 3D đang đưa các thể loại kinh điển đi theo những hướng hoàn toàn mới, game 2.5D đã giữ cho tinh thần của kỷ nguyên 2D tiếp tục sống động. Chúng giữ lại mọi thứ mà người chơi yêu thích ở game 2D trong khi vẫn bao gồm các góc quay camera linh hoạt và môi trường quy mô lớn mà chỉ có thể đạt được với đồ họa 3D.
Nhãn 2.5D dần mất đi ý nghĩa khi đồ họa 3D bắt đầu thống trị cả thể loại 2D và 3D. Các game như New Super Mario Bros. và Street Fighter IV đã thiết lập 2.5D như một tiêu chuẩn cho các thể loại 2D, trong khi phong cách pseudo-3D nhanh chóng biến mất sau khi Quake cách mạng hóa thể loại FPS bằng đồ họa 3D thực sự. Thay vì cố gắng phân loại mọi game platformer hoặc game đối kháng mới là “game 2.5D”, hầu hết người chơi quay lại phân loại game dựa trên lối chơi hơn là đồ họa của chúng. Nhãn “2.5D” đã bị loại bỏ để ủng hộ sự phân biệt đơn giản hơn giữa các thể loại 2D và 3D.
Ảnh minh họa của GoldenEye 007, một game FPS 3D điển hình đã cách mạng hóa thể loại này, đánh dấu sự phát triển vượt bậc của đồ họa 3D.
Mặc dù đã từng bị lãng quên, 2.5D vẫn tiếp tục là một yếu tố nhận dạng quan trọng đối với trò chơi điện tử, ngay cả khi ý nghĩa của nó đã thay đổi trong những năm gần đây. Đối với một số game thủ lâu năm, 2.5D vẫn đề cập đến các tác phẩm kinh điển pseudo-3D và side-scrolling dựng hình 3D của các kỷ nguyên trước. Đối với những người khác, nó đề cập đến sự kết hợp giữa nghệ thuật pixel 2D và thế giới 3D được thấy trong nhiều bản phát hành gần đây. Bất kể định nghĩa là gì, 2.5D luôn tồn tại để thu hẹp khoảng cách giữa công nghệ cũ và mới – thường biến sự hoài niệm retro thành con đường của tương lai.
Dù “2.5D” mang ý nghĩa gì đối với bạn, các game 2.5D đã liên tục đổi mới theo những cách bất ngờ, một số trong đó đã định nghĩa lại toàn bộ thể loại. Cho dù đó là qua sự pha trộn phong cách nghệ thuật tuyệt đẹp được thấy trong các game HD-2D hay phần trình bày chưa từng có của đồ họa pseudo-3D, game 2.5D rất có thể sẽ tiếp tục nâng tầm hình ảnh trò chơi điện tử lên những đỉnh cao mới. Hãy chia sẻ ý kiến của bạn về khái niệm 2.5D và những tựa game 2.5D bạn yêu thích nhất trong phần bình luận bên dưới nhé!